Tự do muôn năm

Autor: Zbyszek Masternak, Gatunek: Proza, Dodano: 22 października 2010, 15:17:27, Tagi:  Wietnam

Hồn của Gombrowicz

 

- Đến Maloszyce – tôi đề nghị. Đứng ở bậc cửa lên xuống của xe buýt, tôi ngắm nhìn ngọn núi Swiety Krzyz (Cây Thánh Giá Thiêng). Về những cây thánh giá khác tôi đã từng mơ ước, Cây Thánh Giá Miền Nam, ngọn núi thánh tôi đã từng thấy khi đi tham quan đến vùng này, hoặc ngọn núi thánh vì những chiến công vì Tổ quốc, mà tôi đã nhận được khi còn là cầu thủ. Tôi từng mường tượng. Không  bao lâu nữa, tôi sẽ bước lên xe buýt, vĩnh viễn giã từ làng quê, lối xóm. Tôi đã nhận được giấy gọi đi học luật ở Lublin! Đến tháng mười còn vô khối thời gian, vì vậy tôi quyết định sẽ đi tham quan những nơi quanh vùng, mà theo tôi, là cần thiết phải đi thăm.

 

       Tha theo chiếc ba lô nặng trĩu, trong đó tôi chất nào là trại hè,

 

cùng với những vật dụng cần thiết và vài cuốn sách của Gombrowicz* (tôi đã đọc đến một nửa tiểu thuyết Pornografia – Khỏa thân của ông), tôi bắt đầu tìm chỗ ngồi. Tôi có thể chọn bất cứ chỗ nào, chỉ trừ chỗ dành cho lái xe, chiếc xe bus hoàn toàn trống rỗng. Tôi tìm chỗ thích hợp, xong đẫm mình trong sách. Quyển này có thể không hay bằng cuốn Ferdydurke, tôi đã từng đọc trong lớp cuối. Cái cảnh khủng khiếp mà tốp người sủa như đàn chó, liệu tôi có thể miêu tả nổi không? Đến nơi sinh của Gombrowicz, tôi có khoảng một giờ chạy xe. Chỉ ở bến Opatow tôi mới rời mắt khỏi Pornografia. Những ông già kéo nhau lên xe, họ kéo theo những túi lớn nhỏ, chất đầy những thức mua được. Những câu chuyện của họ, với đầu đề chủ yếu là cuộc lụi tàn trong nay mai của thế giới, làm cho tôi không tài nào đọc sách nổi. Tôi sực nhớ hôm nay là thứ tư, ngày chợ phiên ở Opatow. Khi học phổ thông ở đây, tôi đã có thói quen trốn học, đi lang lang thăm chợ. Ở đây, tôi đã chuẩn bị thi tốt nghiệp môn tiếng Nga, tôi đã nói chuyện với những người buôn bán từ xứ Ukraina. Tôi đã thi đỗ kỳ thi tốt nghiệp trung học (điều đã được các thầy cô xác nhận về năng khiếu học vấn của tôi, nhưng các cuộc luyện tập bóng đá thường xuyên làm tôi mòn mỏi), tôi còn kịp làm thân với hai người bạn xứ Ukraina. Thậm chí có lần họ đã mời tôi đến cuộc vui cùng với họ, tôi thích thú vô cùng khi được ăn những món Ukraina. Nhưng nhảy kozak thì tôi chịu, đôi chân hoặc là sinh ra là để nhảy, hoặc là để đá bóng.

 

       Tôi muốn tập trung cho việc đọc sách, song ông già ngồi bên cạnh, cứ nhìn tôi không rời mắt. Ông muốn bắt chuyện, mà tôi thì cứ thờ ơ. Cũng không phải chỉ vì tôi mải miết với Gombrowicz.

 

       - Tôi hỏi khi không phải – Cuối cùng ông già không chịu nổi - Ông trẻ đi đến đâu ta?

 

       - Đến Maloszyce – Tôi làu bàu, thậm chí không ngước mắt nhìn lên.

 

       - Còn tôi về Podol - Ông già vui vẻ lên tiếng – Tôi xuống trước anh một bến. Tôi đi chợ Lopatow về - Ông già cứ thế tiếp tục, không hề biết tôi chẳng để ý gì đến ông ta. – Tôi có mua ở chợ một ít xúc xích - Ông ta dí cái túi xách sát mũi tôi, nhưng ông không thể bắt tôi phải nhìn tận bên trong, ông xé một mẩu xúc xích, cho vào cái mồm không răng rồi móm mém nhai.

 

       “Và chỉ qua một giây, chúng nó và chúng tôi, cùng nhìn nhau vào đáy mắt, trong cơn tai họa này” – Tôi đọc hết cuốn tiểu thuyết. Sau đó, tôi dùng bút máy gạch trên bìa cứng cuốn sách, đầu đề của nó, để lại đầu đề mới, bằng nét bút của riêng tôi, đồng thời cũng là sự nhận xét của tôi về cuốn sách: Niềm đam mê khỏa thân.

 

       Ông già có điều kiện để phán đoán, liệu tôi “có say mê cuốn sách không”. Tôi thú nhận là có, và cất nó vào trong ba lô. Tôi hỏi ông già, ông đã đọc Khỏa thân của Witold Gombrowicz chưa.

 

       Ông già nói rằng, “chưa đọc, vì ở làng, anh biết đấy, làm gì có thời gian”.

 

       Nhưng quyển sách này, chắc chắn là một cái gì đó bỉ ổi - Ông già tiếp tục, trong khi tôi mãi nhìn ra ngoài qua tấm kính. – Có lần trong tivi, người ta nói về sự khỏa thân. Thế cái thằng cha viết về sự khỏa thân đó, có xuất xứ từ cái làng Maloszyce này à? Thảo nào, thể nào nó chẳng viết về những vấn đề tình dục. Tôi có người quen ở cái làng Maloszyce  này. Anh ơi, giá gì anh nghe hắn nói những điều xằng bậy! Có lần…

 

       - Làng của ông kìa – Tôi ngắt quãng lời ông, chỉ cho ông thấy cái biển mang tên làng “Podole” mà xe buýt vừa chạy qua.

 

       “Bỉ ổi” – Danh từ này vang lên trong tai tôi, như tiếng ruồi bị cái nóng của mùa thu muộn đánh thức. Tôi có thể đánh giá Khỏa thân chính xác hơn chăng? Cuốn sách này đã làm cho tôi thất vọng hoàn toàn, và tôi quyết định sẽ không đọc thêm bất kỳ một cuốn sách nào khác của Gombrowicz.

 

       Đấy không phải là cố tình làm sống động bản ngã tình dục, như bản thân đầu đề cuốn sách đã khẳng định, tôi không hề có ý chê trách cuốn sách về những trang miêu tả tình dục của nó. Đặc biệt đối với chương thứ chín: tôi không hề có cảm tưởng gì khi đọc về sự tiếp cận thể xác giữa hai người Karol và Hania, về những động tác chậm chạp, gần như máy móc của họ. Nhưng tôi đặc biệt chỉ trích thái độ bàng quan đến tầm heo, lợn đối với giá trị thiêng liêng của dân tộc, đối với cuộc chiến của những chàng trai trẻ như tôi, đối với tôi điều đó mới thực sự là khỏa thân. Trong Niềm đam mê khỏa thân, có biết bao nhiêu những cấu trúc bất tài, tôi nghĩ vậy, chỉ cần liếc qua đoạn kết, ông ta đã kéo lê thê câu chuyện, mà tôi chỉ cần một từ “chấm hết” là giải tỏa được tất cả.

 

       Tôi nhớ đến ông nội, người bố của bố tôi. Đến tận mùa xuân năm bốn lăm, ông thuộc đội quân AK[1], ông đã từng chiến đấu với quân Đức trong núi rừng Swietokrzyskie. Sau đó, ông được chuyển về WiN[2], chiến đấu ở vùng Bieszczady. Sau đó, ông đã hy sinh trong cuộc chiến đấu với UPA[3]. Những tên Ukraina phân tán thành từng tốp nhỏ. Những người lính Ba Lan đuổi theo, ông tôi bám theo một nhóm. Tên cuối cùng vật vã van xin ông. Ông đã bị ám hại trong thời điểm cuối cùng này. Người ta đã tìm thấy xác ông ngồi dưới gốc cây, bụng bị khoét nát. Chúng đã cắt ruột gan ông và quấn quanh gốc cây. Chúng đã làm gì với chiếc mũ đại bàng có vương miện mà ông tôi đã khắc ở bên cánh tay trái? Chúng đã dùng dao găm khoét đi và khắc vào đó ba lưỡi răng cưa: đó là tượng trưng buổi sơ khai của nhà thờ công giáo Ukraina.

 

            Cho đến gần đây, tôi còn nghĩ về cái chết của ông như với lòng thương hại. Đấy là do bố tôi. Bố tôi rất thích uống, còn mẹ tôi, khi nào muốn cản ông, thì bà đem ông tôi ra làm dẫn chứng, ông là một vị anh hùng, vị anh hùng không bao giờ biết khuất phục. Bố tôi dè bĩu rằng, thà đi mua rượu vang còn hơn là gia nhập WiN. Cũng với một giọng dè bĩu như thế, ông hay nói về cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc rằng, rốt cuộc toàn thất thiệt, chẳng hạn cuộc khởi nghĩa vũ trang thành phố Warszawa. Ông nực cười với ngay chính bản thân khái niệm dân tộc Ba Lan. Ông thường nói rằng, thậm chí tới nửa đầu thế kỷ hai mươi, người nông dân bình thường cũng không bị vướng mắc, với khái niệm dân tộc, khi được hỏi, anh ta sẽ trả lời là người ở đây. Bố tôi không hề tự cho mình là người Ba Lan, bởi cái tên Ba Lan, mang xuất xứ từ dòng dõi Polan, chứ chúng tôi, có dòng dõi xuất xứ từ núi rừng Swietokrzyska, chúng tôi có xuất xứ từ Wislan.

 

       Tôi xắn tay áo, để xem, liệu bên tay trái có còn hình đại bàng với vương miện uy nghi. Tôi lại nhớ đến nét mặt của ông tôi, nét mặt mà suốt thời thơ ấu, ông vẫn hằng ngắm nhìn tôi từ bức ảnh treo trên vách nhà. Và tôi lại bất bình khi nghĩ đến Pornografia.

 

       Khi tôi xuống ở bến xe Maloszyce, tôi đưa mắt ngắm vòng quanh, xem có ai, có thể chỉ đường cho tôi đến căn nhà đổ nát của Gombrowicz. Chắc chắn là do nóng bức, nên làng xóm như vắng vẻ hơn. Tôi nhác thấy một quán hàng ăn nhỏ nằm bên đường. Trên bãi đỗ xe, chỉ có một xe Lada Samara mang biển đăng ký Ukraina. Chiếc xe này chắc chắn là bị hỏng, bởi vì khi đi qua bên cạnh, tôi vướng phải đôi chân thò ra từ cuối xe, ăn vận theo lối cao bồi, một đôi bánh răng cưa bằng đồng thòi ra.

 

      “Một cô gái xứ sở Iwona, một bà hoàng rót rượu vang Burgund” – Tôi nghĩ như vậy về cô gái đang ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế trước khi bước vào quán. Tôi mỉm cười hỏi đường đến căn nhà đổ nát của Gombrowicz.

 

       - Ja nie ponimaju*– Tôi không hiểu – Cô ta đáp lại bằng nụ cười tươi.

 

       Ngạc nhiên vì âm giọng tiếng Nga của cô – Tôi câm bặt. Lúc đó tiếng búa gõ dưới chiếc xe ôtô vọng đến, và tôi hiểu ngay tức khắc, tại sao cô lại có mặt tại Maloszyce. Tôi ngắm cô kỹ hơn, nước da hơi ngăm ngăm, mắt đen, và tóc hơi quăn. Tôi hơi thích cô ta, mặc dù tôi ưa các cô gái có da trắng, mắt xanh, và tóc vàng chải thẳng. Liếc tấm áo xanh (màu xanh là màu tôi ưa thích) để hở đôi ngực trần của cô, làm cho tôi tự nhiên nhớ lại vai trò của Henia trong cảnh thuộc chương chín trong Pornografia.

 

       Cô ta mỉm cười, còn tôi không thể cứ nhìn mãi nụ cười đó. Và tôi có cảm tưởng, như đấy là nụ cười cay đắng được tập luyện đầu tiên: nếu con điếm cười, thì bỏ người thương lại. Và như thể để xác minh những điều đó, cô ta bắt đầu bóc vỏ quả chuối vô hình.

 

       - Ty chociesz sjeks?*– Anh có muốn sex không? – Cô ta hỏi?

 

       Tôi đã thấy ngượng khi nhìn lên bộ ngực của cô ta. Tôi gật đầu tỏ ý đồng tình.

 

       - No, nie zdjesz?* – Nhưng, không phải ở đây?

 

       Tôi bỗng nảy ra ý định, trình diễn màn tình ái cuối cùng trong vở mà tôi ưa thích – Vở Pornografia, tại khu nhà đã hư hỏng của Gombrowicz. Những nơi này thường là chốn bỏ không.

 

       - Ty pajdziosz sa mnoj?* Em đi theo anh, nhé – Tôi nói.

 

       Tôi nhìn theo hướng quầy bar, cô gái gật đầu tán thành:

 

       - Ja czieres nieskolko minut wjernus* – Em đi độ dăm phút rồi quay về.

 

       Tôi bước vào quán, để mua vài chiếc bánh mì tròn và một chai nước khoáng. Tôi đếm lại số tiền đủ để trở về nhà, số còn lại, tôi mua một chai Sliwowica.

 

       Làm thế nào đến được căn nhà đổ nát của Gombrowicz? – Tôi hỏi sau khi trả xong tiền hàng.

 

       - Anh đi thẳng – Bà già bán hàng nhìn tôi thăm dò – tới cuối làng. Ở đằng kia kìa – Bà già lấy tay chỉ đường cho tôi, trong khi tôi ấn các thứ vừa mua vào ba lô.

 

        Tôi ra khỏi quán, cô gái đang còn hút thuốc lá. Tôi nhớ  rằng, sẽ không còn đồng xu nào để trả cho cô ta. Nhưng tôi quá thích cô.

 

       - Tjebie nielzja kurit* – Em cứ phải hút thuốc thế à? – Tôi nắm lấy tay em, dẫn em đi theo hướng bà già đã chỉ. Chắc chắn chúng tôi trông như đôi trai gái đang yêu, mặc dù đến tên em, tôi còn chưa biết. – Kak tjebia zawud*? – Em tên là gì? – Ty od kuda*? – Em từ đâu tới?

 

       - Larysa – Cô ta ném mẩu tàn thuốc – Ja s Lwow* – Em tới từ thành phố Lwow.

 

       - Nu da* – Thế đấy. Tại Lwow tôi có rất nhiều bạn thân. Tôi còn nhớ nữ nhà thơ lớn nhất Ukraina trùng tên với cô gái này. Chỉ có điều Larysa này không biết làm thơ. Vì sao cô ta lại trở thành cô gái làm tiền? Chắc hẳn vì cô ta đẹp, và nhà nghèo. Thay vì kiếm sống bằng đồng hrywna, thì cô ta thích đồng zloty hơn. Những người như cô ta, khi trở về nhà, và được hỏi kiếm tiền ở đâu, thì họ sẽ trả lời là làm thư ký, nơi phủ tổng thống Ba Lan.

 

       - Menia zawud Karol* – Tên tôi là Karol, tôi bốc phét, nói cho cô tên bạn trai của Henia.

 

       Trước mặt chúng tôi là hai chiếc cột được dựng lên, như hai chiếc đinh đóng chặt vào bức tường của bầu trời đang tối dần, đấy là tất cả những gì còn sót lại của căn nhà đổ nát. Giá mà có ai chịu khó đóng lên cái bảng với dòng chữ thông báo là “Nơi đây, ngày 4 tháng 8 năm 1904, Witold Gombrowicz đã ra đời”.

 

       - Nam nada raslozit palakat* – Chúng ta phải dựng lều lên – Tôi kéo chiếc lều ra khỏi ba lô. – My jego postawim zdjes* – Ta sẽ dựng nó ở đây. Tôi chỉ chỗ giữa hai cột nhà. Dựng trại xong, trời vừa tối. Trong thời gian ăn tối (bao gồm bánh mì và nước khoáng) tôi giải thích cho Larysa rõ về nguyên tắc trình diễn màn ái tình trong chương thứ chín.

 

       - My budjem djelat wsjo w malczaniu, wolno, kak awtomat* – Chúng ta sẽ làm tất cả trong im lặng, từ tốn như cỗ máy - Cô ta nhắc lại lời trong Pornografia, ngấp từng ngụm sliwowica mà tôi đã mua, với mục đích chính là nghĩ về cô. Da, ja wsjo poniala* – Vâng, em hiểu tất cả. Cô ta trao cho tôi cái chai, đã uống vơi quá nửa. Song có thể cô ta không hiểu tất cả, bởi trong khi trình diễn, cô ta không bám vai, chỉ chìa mông mà hét tướng lên:

 

       - Nu, bystreje, Karol, nu!* - Nào, nhanh lên, Karol, nhanh lên đi chứ!

 

       - Thì nhanh này! Nhanh nữa lên này! Nhanh nữa lên này!

 

       Tôi phun chất uế tạp thẳng vào chiếc cột giữa phòng của Gombrowicz.

 

       Gần sáng, tôi nghe tiếng động khả nghi ở trong lều. Và lần nữa, tôi đang mơ về ông Fryderyk, vị đạo diễn dàn dựng các màn tình ái trong Pornografia. Ông ta trông tựa ông nội tôi trong bức ảnh treo giữa bức tường của bố mẹ tôi trong bộ đồ quân du kích, có súng khoác trên vai. Ông ta nổi giận, khi các màn diễn không hợp với các nguyên lý của vỡ diễn. Và cũng vì nguyên tắc đó, thiếu thông báo về nơi sinh của tác giả Pornografia là điều không cần thiết nữa. Nhìn thấy khả năng tái hợp của thiếu nữ đang ngủ, ông nói: “Cần phải lặp lại một lần nữa!”.

 

       Tia sáng rọi vào lều qua tấm màn chắn gió của căn lều. Trong lều có một người thứ ba. Chưa hoàn toàn tỉnh giác, trong giây phút đầu tiên, tôi nghĩ chắc chắn đó là ông Fredryk, có gương mặt như ông nội tôi, đang đến để tận mắt kiểm tra cảnh do ông đích thân dàn dựng. Nhưng không phải, ông đang quay lưng về phía tôi và đang lục lọi trong ba lô của tôi, tôi để ý thấy trong đôi giầy thòi ra vành răng cưa bằng đồng. Tôi không còn nghi ngờ gì nữa, đấy là người tình của Larysa, nếu hắn ta là chồng, thì tôi không còn sống để mà tỉnh giấc. Quan sát kỹ, việc hắn lục lọi rất kỹ chiếc ba lô của tôi, tôi định thần là hắn đang tìm tiền. Ở đó, hắn không thể tìm ra. Tôi đã cất kỹ tiền mua vé để trở về nhà vào túi quần đang mặc.

 

       Nhìn thấy cái chai đang còn chút rượu Sliwowca uống dở, tôi bỗng nảy ra sáng kiến thoát khỏi tình huống khó xử. Tôi bật dậy, chống tay vào cuống khuỷu, rồi lại nằm sấp xuống ngay, bởi vì hắn đang nhìn tôi. Tôi giả vờ đang ngủ. Quan sát hắn qua tầm nhìn từ phía cằm, tôi đoán hắn trạc ngoài ba mươi, ngang trên mí mắt có vết chém, răng vàng chóe, rất hợp mốt của bọn con trai Ukraina thời bấy giờ. Hắn ta trở lại công việc bỏ dỡ, tức là tìm kiếm rất kỹ giá trị cái ba lô của tôi, hắn ta kiếm tìm cái gì đó có giá một tý, đằng này chỉ có những cuốn sách của Gombrowicz, trong đó có Pornografia. Hắn chú ý tới bìa của cuốn sách dày, với đầu đề đã bị gạch bỏ. Khi hắn ta lại quay lại về phía tôi lần nữa, tôi nhất quyết là hắn ta không ưa sự phê phán của tôi. Hắn đau đớn nhăn mặt. Hắn để ý là tôi không ngủ! Tôi vùng dậy, vớ lấy cái vỏ chai, nhưng hắn nhanh hơn, và tôi bị hắn tống cho một nắm đấm khủng khiếp vào đầu. Trong lúc mơ màng, tôi nhác nghe thấy tiếng thét man rợ của Larysa.

 

       Mặt trời rọi thẳng vào mắt, khi tôi tỉnh lại. Larysa cùng với người tình đã biến mất dạng. Trong lều, còn vương vãi bao nhiêu là mảnh vụn của thủy tinh và sách. Ánh mắt của tôi rơi xuống tấm bìa Pornografia. Tôi vò cái đầu đau nhức nhối (cái chai Sliwowica vỡ tan, còn lại chút rượu trên trán tôi), tôi nghĩ, cũng tương tự như trong màn ái tình của Gombrowicz, sau cuộc tình đắm say là phút giây độc ác. Các mớ tóc của tôi bị rượu gắn chặt lại. Da đầu không bị toạc, thế thì tại sao trên tấm thủy tinh vỏ chai lại có máu? Tôi sực nhớ đến cơn đau đớn khủng khiếp ở vùng cánh tay bên trái, ở nơi mà tôi có vết xăm. Tôi dùng nước khoáng còn lại của bữa ăn tối qua lau vết thương nơi cánh tay. Đầu con đại bàng với vương miện không còn nữa, chỉ còn lại ba chiếc lưỡi răng cưa. Kéo quần lên, tôi mới để ý là tiền bị móc sạch. Tôi quyết định đi bộ về Opatow. Hồn của Gombrowicz sẽ  không đuổi theo tôi.

 

(còn tiếp)

 

Nguồn: Tự do muôn năm, tiểu thuyết của Zbigniew Masternak (Ba Lan). Nhị Hồng dịch. NXB Văn học sắp xuất bản.

Hồn của Gombrowicz

 

- Đến Maloszyce – tôi đề nghị. Đứng ở bậc cửa lên xuống của xe buýt, tôi ngắm nhìn ngọn núi Swiety Krzyz (Cây Thánh Giá Thiêng). Về những cây thánh giá khác tôi đã từng mơ ước, Cây Thánh Giá Miền Nam, ngọn núi thánh tôi đã từng thấy khi đi tham quan đến vùng này, hoặc ngọn núi thánh vì những chiến công vì Tổ quốc, mà tôi đã nhận được khi còn là cầu thủ. Tôi từng mường tượng. Không  bao lâu nữa, tôi sẽ bước lên xe buýt, vĩnh viễn giã từ làng quê, lối xóm. Tôi đã nhận được giấy gọi đi học luật ở Lublin! Đến tháng mười còn vô khối thời gian, vì vậy tôi quyết định sẽ đi tham quan những nơi quanh vùng, mà theo tôi, là cần thiết phải đi thăm.

 

       Tha theo chiếc ba lô nặng trĩu, trong đó tôi chất nào là trại hè,

 

cùng với những vật dụng cần thiết và vài cuốn sách của Gombrowicz* (tôi đã đọc đến một nửa tiểu thuyết Pornografia – Khỏa thân của ông), tôi bắt đầu tìm chỗ ngồi. Tôi có thể chọn bất cứ chỗ nào, chỉ trừ chỗ dành cho lái xe, chiếc xe bus hoàn toàn trống rỗng. Tôi tìm chỗ thích hợp, xong đẫm mình trong sách. Quyển này có thể không hay bằng cuốn Ferdydurke, tôi đã từng đọc trong lớp cuối. Cái cảnh khủng khiếp mà tốp người sủa như đàn chó, liệu tôi có thể miêu tả nổi không? Đến nơi sinh của Gombrowicz, tôi có khoảng một giờ chạy xe. Chỉ ở bến Opatow tôi mới rời mắt khỏi Pornografia. Những ông già kéo nhau lên xe, họ kéo theo những túi lớn nhỏ, chất đầy những thức mua được. Những câu chuyện của họ, với đầu đề chủ yếu là cuộc lụi tàn trong nay mai của thế giới, làm cho tôi không tài nào đọc sách nổi. Tôi sực nhớ hôm nay là thứ tư, ngày chợ phiên ở Opatow. Khi học phổ thông ở đây, tôi đã có thói quen trốn học, đi lang lang thăm chợ. Ở đây, tôi đã chuẩn bị thi tốt nghiệp môn tiếng Nga, tôi đã nói chuyện với những người buôn bán từ xứ Ukraina. Tôi đã thi đỗ kỳ thi tốt nghiệp trung học (điều đã được các thầy cô xác nhận về năng khiếu học vấn của tôi, nhưng các cuộc luyện tập bóng đá thường xuyên làm tôi mòn mỏi), tôi còn kịp làm thân với hai người bạn xứ Ukraina. Thậm chí có lần họ đã mời tôi đến cuộc vui cùng với họ, tôi thích thú vô cùng khi được ăn những món Ukraina. Nhưng nhảy kozak thì tôi chịu, đôi chân hoặc là sinh ra là để nhảy, hoặc là để đá bóng.

 

       Tôi muốn tập trung cho việc đọc sách, song ông già ngồi bên cạnh, cứ nhìn tôi không rời mắt. Ông muốn bắt chuyện, mà tôi thì cứ thờ ơ. Cũng không phải chỉ vì tôi mải miết với Gombrowicz.

 

       - Tôi hỏi khi không phải – Cuối cùng ông già không chịu nổi - Ông trẻ đi đến đâu ta?

 

       - Đến Maloszyce – Tôi làu bàu, thậm chí không ngước mắt nhìn lên.

 

       - Còn tôi về Podol - Ông già vui vẻ lên tiếng – Tôi xuống trước anh một bến. Tôi đi chợ Lopatow về - Ông già cứ thế tiếp tục, không hề biết tôi chẳng để ý gì đến ông ta. – Tôi có mua ở chợ một ít xúc xích - Ông ta dí cái túi xách sát mũi tôi, nhưng ông không thể bắt tôi phải nhìn tận bên trong, ông xé một mẩu xúc xích, cho vào cái mồm không răng rồi móm mém nhai.

 

       “Và chỉ qua một giây, chúng nó và chúng tôi, cùng nhìn nhau vào đáy mắt, trong cơn tai họa này” – Tôi đọc hết cuốn tiểu thuyết. Sau đó, tôi dùng bút máy gạch trên bìa cứng cuốn sách, đầu đề của nó, để lại đầu đề mới, bằng nét bút của riêng tôi, đồng thời cũng là sự nhận xét của tôi về cuốn sách: Niềm đam mê khỏa thân.

 

       Ông già có điều kiện để phán đoán, liệu tôi “có say mê cuốn sách không”. Tôi thú nhận là có, và cất nó vào trong ba lô. Tôi hỏi ông già, ông đã đọc Khỏa thân của Witold Gombrowicz chưa.

 

       Ông già nói rằng, “chưa đọc, vì ở làng, anh biết đấy, làm gì có thời gian”.

 

       Nhưng quyển sách này, chắc chắn là một cái gì đó bỉ ổi - Ông già tiếp tục, trong khi tôi mãi nhìn ra ngoài qua tấm kính. – Có lần trong tivi, người ta nói về sự khỏa thân. Thế cái thằng cha viết về sự khỏa thân đó, có xuất xứ từ cái làng Maloszyce này à? Thảo nào, thể nào nó chẳng viết về những vấn đề tình dục. Tôi có người quen ở cái làng Maloszyce  này. Anh ơi, giá gì anh nghe hắn nói những điều xằng bậy! Có lần…

 

       - Làng của ông kìa – Tôi ngắt quãng lời ông, chỉ cho ông thấy cái biển mang tên làng “Podole” mà xe buýt vừa chạy qua.

 

       “Bỉ ổi” – Danh từ này vang lên trong tai tôi, như tiếng ruồi bị cái nóng của mùa thu muộn đánh thức. Tôi có thể đánh giá Khỏa thân chính xác hơn chăng? Cuốn sách này đã làm cho tôi thất vọng hoàn toàn, và tôi quyết định sẽ không đọc thêm bất kỳ một cuốn sách nào khác của Gombrowicz.

 

       Đấy không phải là cố tình làm sống động bản ngã tình dục, như bản thân đầu đề cuốn sách đã khẳng định, tôi không hề có ý chê trách cuốn sách về những trang miêu tả tình dục của nó. Đặc biệt đối với chương thứ chín: tôi không hề có cảm tưởng gì khi đọc về sự tiếp cận thể xác giữa hai người Karol và Hania, về những động tác chậm chạp, gần như máy móc của họ. Nhưng tôi đặc biệt chỉ trích thái độ bàng quan đến tầm heo, lợn đối với giá trị thiêng liêng của dân tộc, đối với cuộc chiến của những chàng trai trẻ như tôi, đối với tôi điều đó mới thực sự là khỏa thân. Trong Niềm đam mê khỏa thân, có biết bao nhiêu những cấu trúc bất tài, tôi nghĩ vậy, chỉ cần liếc qua đoạn kết, ông ta đã kéo lê thê câu chuyện, mà tôi chỉ cần một từ “chấm hết” là giải tỏa được tất cả.

 

       Tôi nhớ đến ông nội, người bố của bố tôi. Đến tận mùa xuân năm bốn lăm, ông thuộc đội quân AK[1], ông đã từng chiến đấu với quân Đức trong núi rừng Swietokrzyskie. Sau đó, ông được chuyển về WiN[2], chiến đấu ở vùng Bieszczady. Sau đó, ông đã hy sinh trong cuộc chiến đấu với UPA[3]. Những tên Ukraina phân tán thành từng tốp nhỏ. Những người lính Ba Lan đuổi theo, ông tôi bám theo một nhóm. Tên cuối cùng vật vã van xin ông. Ông đã bị ám hại trong thời điểm cuối cùng này. Người ta đã tìm thấy xác ông ngồi dưới gốc cây, bụng bị khoét nát. Chúng đã cắt ruột gan ông và quấn quanh gốc cây. Chúng đã làm gì với chiếc mũ đại bàng có vương miện mà ông tôi đã khắc ở bên cánh tay trái? Chúng đã dùng dao găm khoét đi và khắc vào đó ba lưỡi răng cưa: đó là tượng trưng buổi sơ khai của nhà thờ công giáo Ukraina.

 

            Cho đến gần đây, tôi còn nghĩ về cái chết của ông như với lòng thương hại. Đấy là do bố tôi. Bố tôi rất thích uống, còn mẹ tôi, khi nào muốn cản ông, thì bà đem ông tôi ra làm dẫn chứng, ông là một vị anh hùng, vị anh hùng không bao giờ biết khuất phục. Bố tôi dè bĩu rằng, thà đi mua rượu vang còn hơn là gia nhập WiN. Cũng với một giọng dè bĩu như thế, ông hay nói về cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc rằng, rốt cuộc toàn thất thiệt, chẳng hạn cuộc khởi nghĩa vũ trang thành phố Warszawa. Ông nực cười với ngay chính bản thân khái niệm dân tộc Ba Lan. Ông thường nói rằng, thậm chí tới nửa đầu thế kỷ hai mươi, người nông dân bình thường cũng không bị vướng mắc, với khái niệm dân tộc, khi được hỏi, anh ta sẽ trả lời là người ở đây. Bố tôi không hề tự cho mình là người Ba Lan, bởi cái tên Ba Lan, mang xuất xứ từ dòng dõi Polan, chứ chúng tôi, có dòng dõi xuất xứ từ núi rừng Swietokrzyska, chúng tôi có xuất xứ từ Wislan.

 

       Tôi xắn tay áo, để xem, liệu bên tay trái có còn hình đại bàng với vương miện uy nghi. Tôi lại nhớ đến nét mặt của ông tôi, nét mặt mà suốt thời thơ ấu, ông vẫn hằng ngắm nhìn tôi từ bức ảnh treo trên vách nhà. Và tôi lại bất bình khi nghĩ đến Pornografia.

 

       Khi tôi xuống ở bến xe Maloszyce, tôi đưa mắt ngắm vòng quanh, xem có ai, có thể chỉ đường cho tôi đến căn nhà đổ nát của Gombrowicz. Chắc chắn là do nóng bức, nên làng xóm như vắng vẻ hơn. Tôi nhác thấy một quán hàng ăn nhỏ nằm bên đường. Trên bãi đỗ xe, chỉ có một xe Lada Samara mang biển đăng ký Ukraina. Chiếc xe này chắc chắn là bị hỏng, bởi vì khi đi qua bên cạnh, tôi vướng phải đôi chân thò ra từ cuối xe, ăn vận theo lối cao bồi, một đôi bánh răng cưa bằng đồng thòi ra.

 

      “Một cô gái xứ sở Iwona, một bà hoàng rót rượu vang Burgund” – Tôi nghĩ như vậy về cô gái đang ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế trước khi bước vào quán. Tôi mỉm cười hỏi đường đến căn nhà đổ nát của Gombrowicz.

 

       - Ja nie ponimaju*– Tôi không hiểu – Cô ta đáp lại bằng nụ cười tươi.

 

       Ngạc nhiên vì âm giọng tiếng Nga của cô – Tôi câm bặt. Lúc đó tiếng búa gõ dưới chiếc xe ôtô vọng đến, và tôi hiểu ngay tức khắc, tại sao cô lại có mặt tại Maloszyce. Tôi ngắm cô kỹ hơn, nước da hơi ngăm ngăm, mắt đen, và tóc hơi quăn. Tôi hơi thích cô ta, mặc dù tôi ưa các cô gái có da trắng, mắt xanh, và tóc vàng chải thẳng. Liếc tấm áo xanh (màu xanh là màu tôi ưa thích) để hở đôi ngực trần của cô, làm cho tôi tự nhiên nhớ lại vai trò của Henia trong cảnh thuộc chương chín trong Pornografia.

 

       Cô ta mỉm cười, còn tôi không thể cứ nhìn mãi nụ cười đó. Và tôi có cảm tưởng, như đấy là nụ cười cay đắng được tập luyện đầu tiên: nếu con điếm cười, thì bỏ người thương lại. Và như thể để xác minh những điều đó, cô ta bắt đầu bóc vỏ quả chuối vô hình.

 

       - Ty chociesz sjeks?*– Anh có muốn sex không? – Cô ta hỏi?

 

       Tôi đã thấy ngượng khi nhìn lên bộ ngực của cô ta. Tôi gật đầu tỏ ý đồng tình.

 

       - No, nie zdjesz?* – Nhưng, không phải ở đây?

 

       Tôi bỗng nảy ra ý định, trình diễn màn tình ái cuối cùng trong vở mà tôi ưa thích – Vở Pornografia, tại khu nhà đã hư hỏng của Gombrowicz. Những nơi này thường là chốn bỏ không.

 

       - Ty pajdziosz sa mnoj?* Em đi theo anh, nhé – Tôi nói.

 

       Tôi nhìn theo hướng quầy bar, cô gái gật đầu tán thành:

 

       - Ja czieres nieskolko minut wjernus* – Em đi độ dăm phút rồi quay về.

 

       Tôi bước vào quán, để mua vài chiếc bánh mì tròn và một chai nước khoáng. Tôi đếm lại số tiền đủ để trở về nhà, số còn lại, tôi mua một chai Sliwowica.

 

       Làm thế nào đến được căn nhà đổ nát của Gombrowicz? – Tôi hỏi sau khi trả xong tiền hàng.

 

       - Anh đi thẳng – Bà già bán hàng nhìn tôi thăm dò – tới cuối làng. Ở đằng kia kìa – Bà già lấy tay chỉ đường cho tôi, trong khi tôi ấn các thứ vừa mua vào ba lô.

 

        Tôi ra khỏi quán, cô gái đang còn hút thuốc lá. Tôi nhớ  rằng, sẽ không còn đồng xu nào để trả cho cô ta. Nhưng tôi quá thích cô.

 

       - Tjebie nielzja kurit* – Em cứ phải hút thuốc thế à? – Tôi nắm lấy tay em, dẫn em đi theo hướng bà già đã chỉ. Chắc chắn chúng tôi trông như đôi trai gái đang yêu, mặc dù đến tên em, tôi còn chưa biết. – Kak tjebia zawud*? – Em tên là gì? – Ty od kuda*? – Em từ đâu tới?

 

       - Larysa – Cô ta ném mẩu tàn thuốc – Ja s Lwow* – Em tới từ thành phố Lwow.

 

       - Nu da* – Thế đấy. Tại Lwow tôi có rất nhiều bạn thân. Tôi còn nhớ nữ nhà thơ lớn nhất Ukraina trùng tên với cô gái này. Chỉ có điều Larysa này không biết làm thơ. Vì sao cô ta lại trở thành cô gái làm tiền? Chắc hẳn vì cô ta đẹp, và nhà nghèo. Thay vì kiếm sống bằng đồng hrywna, thì cô ta thích đồng zloty hơn. Những người như cô ta, khi trở về nhà, và được hỏi kiếm tiền ở đâu, thì họ sẽ trả lời là làm thư ký, nơi phủ tổng thống Ba Lan.

 

       - Menia zawud Karol* – Tên tôi là Karol, tôi bốc phét, nói cho cô tên bạn trai của Henia.

 

       Trước mặt chúng tôi là hai chiếc cột được dựng lên, như hai chiếc đinh đóng chặt vào bức tường của bầu trời đang tối dần, đấy là tất cả những gì còn sót lại của căn nhà đổ nát. Giá mà có ai chịu khó đóng lên cái bảng với dòng chữ thông báo là “Nơi đây, ngày 4 tháng 8 năm 1904, Witold Gombrowicz đã ra đời”.

 

       - Nam nada raslozit palakat* – Chúng ta phải dựng lều lên – Tôi kéo chiếc lều ra khỏi ba lô. – My jego postawim zdjes* – Ta sẽ dựng nó ở đây. Tôi chỉ chỗ giữa hai cột nhà. Dựng trại xong, trời vừa tối. Trong thời gian ăn tối (bao gồm bánh mì và nước khoáng) tôi giải thích cho Larysa rõ về nguyên tắc trình diễn màn ái tình trong chương thứ chín.

 

       - My budjem djelat wsjo w malczaniu, wolno, kak awtomat* – Chúng ta sẽ làm tất cả trong im lặng, từ tốn như cỗ máy - Cô ta nhắc lại lời trong Pornografia, ngấp từng ngụm sliwowica mà tôi đã mua, với mục đích chính là nghĩ về cô. Da, ja wsjo poniala* – Vâng, em hiểu tất cả. Cô ta trao cho tôi cái chai, đã uống vơi quá nửa. Song có thể cô ta không hiểu tất cả, bởi trong khi trình diễn, cô ta không bám vai, chỉ chìa mông mà hét tướng lên:

 

       - Nu, bystreje, Karol, nu!* - Nào, nhanh lên, Karol, nhanh lên đi chứ!

 

       - Thì nhanh này! Nhanh nữa lên này! Nhanh nữa lên này!

 

       Tôi phun chất uế tạp thẳng vào chiếc cột giữa phòng của Gombrowicz.

 

       Gần sáng, tôi nghe tiếng động khả nghi ở trong lều. Và lần nữa, tôi đang mơ về ông Fryderyk, vị đạo diễn dàn dựng các màn tình ái trong Pornografia. Ông ta trông tựa ông nội tôi trong bức ảnh treo giữa bức tường của bố mẹ tôi trong bộ đồ quân du kích, có súng khoác trên vai. Ông ta nổi giận, khi các màn diễn không hợp với các nguyên lý của vỡ diễn. Và cũng vì nguyên tắc đó, thiếu thông báo về nơi sinh của tác giả Pornografia là điều không cần thiết nữa. Nhìn thấy khả năng tái hợp của thiếu nữ đang ngủ, ông nói: “Cần phải lặp lại một lần nữa!”.

 

       Tia sáng rọi vào lều qua tấm màn chắn gió của căn lều. Trong lều có một người thứ ba. Chưa hoàn toàn tỉnh giác, trong giây phút đầu tiên, tôi nghĩ chắc chắn đó là ông Fredryk, có gương mặt như ông nội tôi, đang đến để tận mắt kiểm tra cảnh do ông đích thân dàn dựng. Nhưng không phải, ông đang quay lưng về phía tôi và đang lục lọi trong ba lô của tôi, tôi để ý thấy trong đôi giầy thòi ra vành răng cưa bằng đồng. Tôi không còn nghi ngờ gì nữa, đấy là người tình của Larysa, nếu hắn ta là chồng, thì tôi không còn sống để mà tỉnh giấc. Quan sát kỹ, việc hắn lục lọi rất kỹ chiếc ba lô của tôi, tôi định thần là hắn đang tìm tiền. Ở đó, hắn không thể tìm ra. Tôi đã cất kỹ tiền mua vé để trở về nhà vào túi quần đang mặc.

 

       Nhìn thấy cái chai đang còn chút rượu Sliwowca uống dở, tôi bỗng nảy ra sáng kiến thoát khỏi tình huống khó xử. Tôi bật dậy, chống tay vào cuống khuỷu, rồi lại nằm sấp xuống ngay, bởi vì hắn đang nhìn tôi. Tôi giả vờ đang ngủ. Quan sát hắn qua tầm nhìn từ phía cằm, tôi đoán hắn trạc ngoài ba mươi, ngang trên mí mắt có vết chém, răng vàng chóe, rất hợp mốt của bọn con trai Ukraina thời bấy giờ. Hắn ta trở lại công việc bỏ dỡ, tức là tìm kiếm rất kỹ giá trị cái ba lô của tôi, hắn ta kiếm tìm cái gì đó có giá một tý, đằng này chỉ có những cuốn sách của Gombrowicz, trong đó có Pornografia. Hắn chú ý tới bìa của cuốn sách dày, với đầu đề đã bị gạch bỏ. Khi hắn ta lại quay lại về phía tôi lần nữa, tôi nhất quyết là hắn ta không ưa sự phê phán của tôi. Hắn đau đớn nhăn mặt. Hắn để ý là tôi không ngủ! Tôi vùng dậy, vớ lấy cái vỏ chai, nhưng hắn nhanh hơn, và tôi bị hắn tống cho một nắm đấm khủng khiếp vào đầu. Trong lúc mơ màng, tôi nhác nghe thấy tiếng thét man rợ của Larysa.

 

       Mặt trời rọi thẳng vào mắt, khi tôi tỉnh lại. Larysa cùng với người tình đã biến mất dạng. Trong lều, còn vương vãi bao nhiêu là mảnh vụn của thủy tinh và sách. Ánh mắt của tôi rơi xuống tấm bìa Pornografia. Tôi vò cái đầu đau nhức nhối (cái chai Sliwowica vỡ tan, còn lại chút rượu trên trán tôi), tôi nghĩ, cũng tương tự như trong màn ái tình của Gombrowicz, sau cuộc tình đắm say là phút giây độc ác. Các mớ tóc của tôi bị rượu gắn chặt lại. Da đầu không bị toạc, thế thì tại sao trên tấm thủy tinh vỏ chai lại có máu? Tôi sực nhớ đến cơn đau đớn khủng khiếp ở vùng cánh tay bên trái, ở nơi mà tôi có vết xăm. Tôi dùng nước khoáng còn lại của bữa ăn tối qua lau vết thương nơi cánh tay. Đầu con đại bàng với vương miện không còn nữa, chỉ còn lại ba chiếc lưỡi răng cưa. Kéo quần lên, tôi mới để ý là tiền bị móc sạch. Tôi quyết định đi bộ về Opatow. Hồn của Gombrowicz sẽ  không đuổi theo tôi.

 

(còn tiếp)

 

Nguồn: Tự do muôn năm, tiểu thuyết của Zbigniew Masternak (Ba Lan). Nhị Hồng dịch. NXB Văn học sắp xuất bản.

Komentarze (15)

  • Debiut zagraniczny. Następna w kolejności jest Macedonia - przekład jest już gotowy.

  • lepiej byś polską wersję wrzucił

  • what the heck?
    za Tomkiem :)
    pozdrawiam :)

  • fajny tekst. taki kolorowy.a gdybym jeszcze coś zrozumiała :))

  • A ja rozumiem Zbyszka, to musi być ciekawe uczucie gdy się widzi swój tekst po..przetłumaczeniu. Można się zadumać, no i dumnym też można być. Gratulacje

  • jeśli zagraniczny - nie my, niestety, jesteśmy odbiorcami;
    również poproszę wersję polską :)

    MS.B.

  • Ależ tu wszystko jest zrozumiałe, trzeba się tylko wczytać w dialogi. Opisy i inne takie tam przecież się i tak czytając opuszcza.

  • Administracja musi założyć nam tutaj google translatora.

  • A to jest wersja przepuszczona przez google translatora:


    Gombrowicz duszy



    - By Małoszycach - proponuję. Stojąc na progu z autobusu w górę iw dół, widzę góry Święty Krzyż (święte drzewo Krzyża). Z drugiej krzyż, jaki kiedykolwiek marzyłeś, Southern Cross, świętej górze, jaką kiedykolwiek widziałem podczas pobytu w tej okolicy, lub święta góra na zwycięstwo, ponieważ w kraju, które otrzymałem Gdy gracz. Sobie wyobrażałem. Wkrótce będę krok w autobusie, na stałe wycofany z wioski i okolic. Dostałem dokument o nazwie szkoły prawniczej w Lublinie! Aby października również mnóstwo czasu, więc postanowiłem odwiedzić miejsca wokół, ale moim zdaniem jest niezbędne do odwiedzenia.



    Tha pod ciężkim plecakiem, w którym substancja jest mój obóz letni,



    wraz z niezbędnymi obiektami i kilka książek * Gombrowicz (czytałem powieść Pornografia pół - Nagość jego), zacząłem się rozglądać za miejscami. Miałem do wyboru w dowolnym miejscu, z wyjątkiem siedzenia kierowcy, autobus jest pusty. Znaleźć odpowiednie miejsce, a następnie zanurza się w książkach. Ta książka nie może, lub książki Ferdydurke czytałem w ostatniej klasie. Straszny top sceny szczekanie jak psy, jeśli nie można opisać? To miejsce narodzin Gombrowicz, mam około godziny jazdy. Właśnie w oczy Opatów autobusem od Pornografii. Stary człowiek wyciągnął samochód razem, wiążą się one z dużych i małych worków wypełnionych kupić Tryb. Ich historie z gazet najczęściej wyblakłe w świecie przyszłości, dzięki czemu czytanie nie mogłam znieść. Przypomniałem sobie dzisiaj jest niedziela, dzień targów w Opatowie. Kiedy szkoła tutaj, mam zwyczaj wagary, lang lang wizyty rynkach. Oto przygotowałem egzaminu absolwent w języku rosyjskim, Rozmawiałem z przedsiębiorców z kraju Ukraina. I zdały egzamin ukończenia szkoły wysoki (która uzyskała certyfikat uzdolnionych nauczycieli kształcenia dla mnie, ale regularne ćwiczenia piłki nożnej sprawia, że jest zmęczony), I szybko zaprzyjaźnił się z dwóch osób native Ukrainy. Times nawet zaprosił mnie do zabawy z nimi, jestem bardzo podekscytowany tym, że jedzenie naczynia Ukrainy. Ale robię taniec Kozak, nogi lub rodzą się tańca lub gry w piłkę nożną.



    Chcę skupić się na czytaniu, ale stary usiadł w pobliżu, patrząc mi w oczy. Chce, by zacząć mówić, ale po prostu go zignorować. Nie dlatego, że wchłania się z Gombrowiczem.



    - Pytałem nie można - Wreszcie starzec nie mógł znieść - udał się do miejsca, gdzie nasze dzieci?



    - By Małoszycach - mruknąłem, nawet nie spojrzał na więcej.



    - Również my Podol - stary człowiek szczęśliwy mówić - jestem w przed nim nabrzeże. Zrobię zakupy na Lopatow - Old Man On & On, nie wiem co go dostrzegła. - Kupiłem kilka kiełbas na rynku - opuścił ją zamknąć worek do nosa, ale nie mógł mnie zajrzeć, rozdarł kawałek kiełbasy, do ujścia do żucia bez zębów i jamy ustnej, soft .



    "I tylko przez chwilę, my i oni, patrzyli na siebie w dnie, w samym środku tej katastrofy" - skończyłam czytać powieść. Wtedy używać pióra na tekturze cegły książki, przedmiotem, pozostawiając nowy początek, na własne pióro, jest również mój komentarz na temat książki: A Passion nude .



    Stary człowiek w stanie ocenić, czy ja "nie mają zamiłowanie do książek". Muszę przyznać, że i umieścić go w plecaku. Zapytałem starego, miał czytać Witolda Gombrowicza Nagość jeszcze.



    Starzec powiedział: "mogą być czytane, bo w miejscowości, wiesz, mam czas."



    Ale ta książka jest zdecydowanie coś skandalicznego - stary nadal, jak zawsze wyglądała przez szybę. - Był czas, w telewizji, mówi się o nagości. Facet napisał jego ojciec o nude który pochodzi z miejscowości Małoszycach to? Nic dziwnego, że nie może pisać o sprawach seksualnych. Mam znajomych w miejscowości tej Małoszycach. Moi drodzy, usłyszałem jakiej cenie benzyny nonsens! Nie było ...



    - Oto jego wieś - przerwałem jego słowa, widział morza tylko dla wsi o nazwie "Podole", która biegnie przez autobus.



    "Slaves" - z tej listy zadzwonił w uszach, jak dźwięk leci i ciepło obudziło się późną jesienią. oszacować dokładniej Nagość rozsądne? Książka ta sprawiła, że bardzo rozczarowany, i postanowiłem nie czytać żadnych innych książek Gombrowicza.



    To nie było zamierzone samo życie seksualne, jak nagłówek sama potwierdziła, książki, nie mam zamiaru potępiać stronie opis książki to seksualną. Szczególnie w dziewiątym rozdziale: nie czułem nic czytając o fizyczny dostęp między dwoma Karol i Hania, na powolny ruch, prawie ich maszyn. Ale szczególnie skrytykował postawę trzody obojętność, świń przeciwko świętych wartości narodu, do walki z najmłodszych jak ja, dla mnie to jest naprawdę nagi. W nagi pasją, wiesz, jak bardzo niekompetentni struktury, tak myślę, tylko Rzut oka na zakończenie, tak wlókł historii, ale wystarczy słowo "koniec" jest zwolniona wszystko.



    Pamiętam jego dziadek, ojciec mojego ojca. Do wiosny czterdzieści pięć, jego armia AK [1], walczył z Niemcami w górach Świętokrzyskich. Potem został przeniesiony do Win [2], walczył w Bieszczadach. Po tym, on poświęcił w walce z UPA [3]. Nazwy Ukraina rozproszone w małych grupach. Polska pościgu żołnierze, on mnie przez w grupie. Nazwisko prosił jego walki. Był morderstwo w ostatnich chwilach tego. Został znaleziony martwy podczas gdy on siedział pod drzewem, jamy brzusznej przecięte. Musimy odciąć mu jelita i owijają się wokół drzewa. Mamy do czynienia z kapeluszem orły jest moją koronę, którą miał wyryte na jego lewym ramieniu? Użyliśmy sztylet do cięcia i wygrawerowanym na nim trzy ząbkowane ostrze: jest symbolem wczesnego kościoły chrześcijańskie Ukrainy.



    Do niedawna myślałem o jego śmierci z litości. Wynika to z moim ojcem. Mój ojciec lubił pić, a matka, gdy trzeba zablokować go, a potem zaprowadził mnie do zeznań, jest bohaterem, a bohater nigdy nie wiesz na niskim poziomie. Me informujemy, że w mosznie, a nie poprzez zakup wina jest dołączyć do WIN. Również głos jak Rezerwacje moszny, albo powiedz mu o wojnę o wyzwolenie narodowe, które w końcu wszystkie fałszywe, takich jak zbrojnego powstania w Warszawy. Był zabawny o sobie z koncepcją Polaków. Często powtarzał, aż do pierwszej połowy XX wieku, rolnicy zwykle nie mają problemów z pojęciem tożsamości etnicznej, zapytany, odpowiedział, że ludzie tutaj. Mój ojciec nie stanowiły, jak Polacy, o nazwie Polska, z nasion pochodzi od Polan, ale mamy lineage pochodzących z gór Świętokrzyskiej my pochodzenia Wislan.



    I zakasać rękawy, aby sprawdzić, czy po lewej stronie jest również orzeł z koroną majestat. Pamiętam mojego dziadka twarzy, wyraz twarzy, ale przez całe dzieciństwo, spojrzał na mnie z każdym obrazie wiszącym na ścianie. I był oburzony na myśl, Pornografia.



    Kiedy byłem w dół na dworzec autobusowy Małoszycach, spojrzałem w poszukiwaniu, czy ktoś może mi powiedzieć jak zniszczonym domu Gombrowicza. Czy na pewno ze względu na ciepło, tak opuszczonych wsi, gdzie lepiej. Powtarzam, że mały sklep spożywczy znajduje się na drodze. Na parkingu, tylko tablicy rejestracyjnej pojazdu Lada Samara Ukrainy. Ten samochód jest na pewno uszkodzony, ponieważ kiedy masz nad sobą, moja prawa stopa złapał koniec wystaje z samochodu, ubrana w stylu kowbojskim, parę kół zębatych w tym samym czasie.



    "Country Girl Iwona, księżniczka Burgunda nalewania wina" - myślę, że dziewczyna siedzi na krześle, ściskając jasne, przed wejściem do restauracji. Zapytałem uśmiechając drodze do ruin domu Gombrowicza.



    - Ponimaju Nie *- Ja nie rozumiem - odpowiedziała z uśmiechem.



    Zaskoczony rosyjskiego akcentu - I niema włączone. Pod młotek w tej chwili wszedł do samochodu i natychmiast zrozumiałem, dlaczego jej obecność w Małoszycach. Ja patrzę na nią uważnie, lekko podstępne skóry, czarne oczy i lekko kręcone włosy. Bardzo lubię ją, choć wolę dziewczyny są białe, niebieskie oczy i blond włosy czesane prosto. niebieski talerz Spojrzawszy (niebieski to mój ulubiony kolor), aby otworzyć dwa nagie piersi, mnie przypominają naturalne roli Henia w ramach rozdziału dziewięciu Pornografia.



    Uśmiechnęła się, i nie mogę po prostu patrzeć na ten uśmiech na zawsze. I poczułem, jak to było gorzkim uśmiechem jest pierwszym przedsięwzięciu, jeżeli punkt końcowy, następnie rannych z powrotem. I jak gdyby w celu sprawdzenia, zaczęła skryte obrany banan.



    -? Sjeks Ty chociesz *- nie chce seksu? - Zapytała?



    Byłem zakłopotany, aby wpatrywać się w jej piersi. I skinął wyraził współczucie.



    - Nie, Nie zdjesz *? - Ale nie tutaj?



    I nagle wpadł na pomysł, monitorowanie wydajności w musicalu sprawa w końcu mój ulubiony - gra Pornografia, w domu został zniszczony przez Gombrowicza. Miejsca te zwykle nie wypaść.



    -? Sa pajdziosz Ty mnoj * Poszedłem za nim, po prawej - powiedziałem.



    Spojrzałem w kierunku baru, skinęła zatwierdzenia:



    - Ja minut czieres nieskolko * wjernus - I umieścić go z powrotem w chwili, mile.



    I weszli do sklepu, kupić kilka bułeczki i wodę mineralną. I liczy pieniądze, żeby pójść do domu, odpocząć, kupiłem butelkę śliwowicy.



    Jak zostać zniszczony dom Gombrowicz? - Zapytałem po pieniądze uiścił ich towarów.



    - Szedł prosto - Stara kobieta spojrzała na mnie sprzedaży badanie - na końcu wsi. Z tyłu, tam - staruszka wskazując drogę, a ja wciskam zakupy do torby.



    Mam obecnie celnej, dziewczęta są nadal palenia. Pamiętam, że nie ma grosza zapłacić za nią. Ale podoba mi się jej także.



    - Nielzja Tjebie * kurit - Muszę dymu? - I weź mnie za rękę, prowadzi mnie w kierunku jej starych show. Na pewno wygląda jak para zakochanych, chociaż dla mnie, nie wiem. - Tjebia Kak zawud *? - Ty na imię? - * OD Ty Kuda? - Przyjechałem z?



    - Larysa - Rzuciła sztuk niedopałki papierosów - Ja s Lwów * - Przyjechałem z miasta Lwowa.



    - Skin Nu * - Dobrze. Mam dużo w przyjaciela Lwowie. Pamiętam, że największy poeta kobiet dziewczyny Ukraina imiennika. Jedyne co wiem nie Larysa poezji. Dlaczego stała się dziewczyna pieniądze? Zaiste, jak była piękna, a biednymi. Zamiast zarabiać Hrywna brązu, lubi więcej niż złotego. Ludzie lubią ją, wraca do domu i zapytał, gdzie są pieniądze, będą one odpowiedź pracę sekretariatu, gdzie polski prezydent.



    - Menia zawud Karol * - Mam na imię Karol, jestem załadunku do smarowania, powiedział jej chłopaka nazwę Henia.



    Nasze dwie przednie słupki zostały zbudowane, jak dwa cięcia gwoździ wbijanych w ściany niebo robiło się ciemno, to wszystko, co pozostało z ruin domu. Jeśli tylko ktoś trochę czasu, aby zamknąć się w tabeli z SMS o treści: "Oto, 4 sierpnia 1904 roku, urodził się Witold Gombrowicz."



    - South NADA raslozit palakat * - Musimy stworzyć namiot - Wyciągnąłem namiot z worka. - My zdjes Jégo postawim * - Będę budować tutaj. Właśnie się pomiędzy dwoma filarami. Camp jest gotowy, tylko ciemne. Podczas kolacji (w tym chleb i woda mineralna) dla mnie, aby wyjaśnić jasno zasady pokazać miłość Larysa ekranie w dziewiątym rozdziale.



    - My djelat budjem wsjo malczaniu w, Wolno, kak awtomat * - Zrobimy wszystko, w milczeniu, jak maszyna powoli - ona ponownie w Pornografia, zalane łykami śliwowicy, że kupiłem, w celu jest o niej myśleć. Da, ja wsjo * poniala - Tak, wszystko rozumiem. Podała mi butelkę, wypił z ponad połowę. Ale nie mogła zrozumieć wszystkiego, bo w pokazie, że nie przykleja się do ramion, pośladków, ale klucz tylko krzyk



    - Nu, bystreje, Karol, nu * - Pospiesz się, pospiesz się, Karol, dzieje się dość szybko!



    - Czy to szybko! Więcej na ten szybko! Więcej na ten szybko!



    I UE złożone bezpośrednio do rozpylania filary pokoju Gombrowicza.



    Blisko rano, usłyszałem podejrzane hałasu w namiocie. I znowu, marzę o nim Fryderyk, dyrektor wystawił romans na ekranie Pornografia. On wygląda jak mój dziadek w środku ścianie wisiał zdjęcia moich rodziców w strój partyzanta, noszenie broni na ramieniu. Był zły, gdy na ekranie nie pokazują się z zasadami gry. I z tego powodu zasady braku zawiadomienia o miejscu urodzenia autora Pornografia nie jest już konieczne. Saw możliwość łączenia młoda kobieta spała, on powiedział, "należy powtórzyć jeszcze raz."



    Promienie światła przez kurtyna opada na namiot namiot przed wiatrem. Namiot z osobą trzecią. Nie do końca wiadomo, w pierwszej minucie, myślałem, że na pewno to on Fredryk, z twarzą jak sam mówi, jest analiza sceny aby zobaczyć, ponieważ wystawił. Jednak nie spojrzał na mnie i grzebali w moim plecaku, zauważyłem, że buty wydmuchiwane przez ząbkowane krawędzie. Nie mam wątpliwości, że jest miłośnikiem Larysa, jeśli on jest twoim mężem, nie będę żyć do tego wyniku. Obserwuj uważnie, bardzo uważnie jego splądrowany moim plecaku, mój Boże, on szuka pieniędzy. Nie, nie mógł znaleźć. Mam dokładnie umieścić pieniądze aby kupić bilety na powrót do domu noszenia kieszeni spodni.



    Widzieliśmy małą butelkę alkoholu Sliwowca źle, nagle wyszedł z inicjatywy dylemat. Wstałem, ręce na łokieć macierzystych, brzuch w dół w prawo, potem, ponieważ był on mnie obserwuje. Udałem się do snu. Obserwowane przez wizji z brodą, myślę, miał trzydzieści Trac, poziome tnie na powiekach jest, złote zęby Choe, bardzo modne dla chłopców z Ukrainy w tym czasie. Wrócił do opracowania absolutorium, które jest rozglądaliśmy się wartość mojego plecaka, że szukając czegoś, co kosztować ty, tylko za książki Gombrowicza, w tym Pornografia. Zauważył, okładka książki jest gruba, z nagłówkiem zostały przekreślone. Kiedy odwrócił się do mnie znowu, podkreślał, że nie lubił mojej krytyki. Skrzywił się z bólu. Zauważył, że nie spać! I wróci, chwycił butelkę, ale on był szybszy, i został rzucony mu straszne pięścią w głowę. Chociaż marzy, wybrałem usłyszeć krzyki barbarzyńskie Larysa.



    promieniowania słonecznego w oczy, gdy się obudziłam. Larysa jej miłość nie odwrócił. W namiocie, a ile jest rozproszone resztki szkła i książek. Moje oczy spadły pokrywy Pornografia. Zraniłeś mój ból głowy (rozbita butelka śliwowicy, pozostałe nieco wina na czole), myślę, że jest podobna do miłości ekranu Gombrowicz, po namiętnej miłości jest okrutny moment. Splot włosy związane z tyłu z alkoholem. Scalp na strzępy, więc dlaczego na butelki szklane płytki mają krew? Pamiętam straszliwy ból w lewym ramieniu, gdzie mam tatuaże. Kiedyś resztę wody mineralnej na kolację w nocy do czyszczenia ran, gdzie jego ramię. Pierwszy orzeł z koroną odszedł, pozostawiając tylko trzy ząbkowane ostrze. Pull up, zauważyłem, że pieniądze były czyste haków. Postanowiłem iść na Opatowa. duszy Gombrowicza nie będzie mnie ścigać.



    (Ciąg dalszy)



    Źródło: Niech żyje wolność, powieść Zbigniew Masternak (Polska). Yee Hong usługi. Literatura Wydawnictwo ukaże się wkrótce.

    Gombrowicz duszy



    - By Małoszycach - proponuję. Stojąc na progu z autobusu w górę iw dół, widzę góry Święty Krzyż (święte drzewo Krzyża). Z drugiej krzyż, jaki kiedykolwiek marzyłeś, Southern Cross, świętej górze, jaką kiedykolwiek widziałem podczas pobytu w tej okolicy, lub święta góra na zwycięstwo, ponieważ w kraju, które otrzymałem Gdy gracz. Sobie wyobrażałem. Wkrótce będę krok w autobusie, na stałe wycofany z wioski i okolic. Dostałem dokument o nazwie szkoły prawniczej w Lublinie! Aby października również mnóstwo czasu, więc postanowiłem odwiedzić miejsca wokół, ale moim zdaniem jest niezbędne do odwiedzenia.



    Tha pod ciężkim plecakiem, w którym substancja jest mój obóz letni,



    wraz z niezbędnymi obiektami i kilka książek * Gombrowicz (czytałem powieść Pornografia pół - Nagość jego), zacząłem się rozglądać za miejscami. Miałem do wyboru w dowolnym miejscu, z wyjątkiem siedzenia kierowcy, autobus jest pusty. Znaleźć odpowiednie miejsce, a następnie zanurza się w książkach. Ta książka nie może, lub książki Ferdydurke czytałem w ostatniej klasie. Straszny top sceny szczekanie jak psy, jeśli nie można opisać? To miejsce narodzin Gombrowicz, mam około godziny jazdy. Właśnie w oczy Opatów autobusem od Pornografii. Stary człowiek wyciągnął samochód razem, wiążą się one z dużych i małych worków wypełnionych kupić Tryb. Ich historie z gazet najczęściej wyblakłe w świecie przyszłości, dzięki czemu czytanie nie mogłam znieść. Przypomniałem sobie dzisiaj jest niedziela, dzień targów w Opatowie. Kiedy szkoła tutaj, mam zwyczaj wagary, lang lang wizyty rynkach. Oto przygotowałem egzaminu absolwent po rosyjsku, Rozmawiałem z przedsiębiorców z kraju Ukraina. I zdały egzamin ukończenia szkoły wysoki (która uzyskała certyfikat nauczycieli edukacji uzdolnionych dla mnie, ale regularne ćwiczenia piłki nożnej sprawia, że jest zmęczony), I szybko zaprzyjaźnił się z dwóch osób native Ukrainy. Times nawet zaprosił mnie do zabawy z nimi, jestem bardzo podekscytowany tym, że jedzenie naczynia Ukrainy. Ale robię taniec Kozak, nogi lub rodzą się tańca lub gry w piłkę nożną.



    Chcę skupić się na czytaniu, ale stary usiadł w pobliżu, patrząc mi w oczy. Chce, by zacząć mówić, ale po prostu go zignorować. Nie dlatego, że wchłania się z Gombrowiczem.



    - Pytałem nie można - Wreszcie starzec nie mógł znieść - udał się do miejsca, gdzie nasze dzieci?



    - By Małoszycach - mruknąłem, nawet nie spojrzał na więcej.



    - Również my Podol - stary człowiek szczęśliwy mówić - jestem w przed nim nabrzeże. Zrobię zakupy na Lopatow - Old Man On & On, nie wiem co go dostrzegła. - Kupiłem kilka kiełbas na rynku - opuścił ją zamknąć worek do nosa, ale nie mógł mnie zajrzeć, rozdarł kawałek kiełbasy, do ujścia do żucia bez zębów i jamy ustnej, soft .



    "I tylko przez chwilę, my i oni, patrzyli na siebie w dnie, w samym środku tej katastrofy" - skończyłam czytać powieść. Wtedy używać pióra na tekturze cegły książki, przedmiotem, pozostawiając nowy początek, na własne pióro, jest również mój komentarz na temat książki: A Passion nude .



    Stary człowiek w stanie ocenić, czy ja "nie mają zamiłowanie do książek". Muszę przyznać, że i umieścić go w plecaku. Zapytałem starego, miał czytać Witolda Gombrowicza Nagość jeszcze.



    Starzec powiedział: "mogą być czytane, bo w miejscowości, wiesz, mam czas."



    Ale ta książka jest zdecydowanie coś skandalicznego - stary nadal, jak zawsze wyglądała przez szybę. - Był czas, w telewizji, ludzie mówią o nagości. Facet napisał jego ojciec o nude który pochodzi z miejscowości Małoszycach to? Nic dziwnego, że nie może pisać o sprawach seksualnych. Mam znajomych w miejscowości tej Małoszycach. Moi drodzy, usłyszałem jakiej cenie benzyny nonsens! Nie było ...



    - Oto jego wieś - przerwałem jego słowa, widział morza tylko dla wsi o nazwie "Podole", która biegnie przez autobus.



    "Slaves" - z tej listy zadzwonił w uszach, jak dźwięk leci i ciepło obudziło się późną jesienią. oszacować dokładniej Nagość rozsądne? Ta książka mnie bardzo rozczarowany, i postanowiłem nie czytać żadnych innych książek Gombrowicza.



    To nie było zamierzone samo życie seksualne, jak nagłówek sama potwierdziła, książki, nie mam zamiaru potępiać stronie opis książki to seksualną. Szczególnie w dziewiątym rozdziale: nie czułem nic czytając o fizyczny dostęp między dwoma Karol i Hania, na powolny ruch, prawie ich maszyn. Ale szczególnie skrytykował postawę trzody obojętność, świń przeciwko świętych wartości narodu, do walki z najmłodszych jak ja, dla mnie to jest naprawdę nagi. W nagi pasją, wiesz, jak bardzo niekompetentni struktury, tak myślę, tylko Rzut oka na zakończenie, tak wlókł historii, ale wystarczy słowo "koniec" jest zwolniona wszystko.



    Pamiętam jego dziadek, ojciec mojego ojca. Do wiosny czterdzieści pięć, jego armia AK [1], walczył z Niemcami w górach Świętokrzyskich. Potem został przeniesiony do Win [2], walczył w Bieszczadach. Po tym, on poświęcił w walce z UPA [3]. Nazwy Ukraina rozproszone w małych grupach. Polska pościgu żołnierze, on mnie przez w grupie. Nazwisko prosił jego walki. Był morderstwo w ostatnich chwilach tego. Został znaleziony martwy podczas gdy on siedział pod drzewem, jamy brzusznej przecięte. Musimy odciąć mu jelita i owijają się wokół drzewa. Mamy do czynienia z kapeluszem orły jest moją koronę, którą miał wyryte na jego lewym ramieniu? Użyliśmy sztylet do cięcia i wygrawerowanym na nim trzy ząbkowane ostrze: jest symbolem wczesnego kościoły chrześcijańskie Ukrainy.



    Do niedawna myślałem o jego śmierci z litości. Wynika to z moim ojcem. Mój ojciec lubił pić, a matka, gdy trzeba zablokować go, a potem zaprowadził mnie do zeznań, jest bohaterem, bohater nigdy nie wiesz na niskim poziomie. Me informujemy, że w mosznie, a nie poprzez zakup wina jest dołączyć do WIN. Również głos jak Rezerwacje moszny, albo powiedz mu o wojnę o wyzwolenie narodowe, które w końcu wszystkie fałszywe, takich jak zbrojnego powstania w Warszawy. Był zabawny o sobie z koncepcją Polaków. Często powtarzał, aż do pierwszej połowy XX wieku, rolnicy zwykle nie mają problemów z pojęciem tożsamości etnicznej, zapytany, odpowiedział, że ludzie tutaj. Mój ojciec nie stanowiły, jak Polacy, o nazwie Polska, z nasion pochodzi od Polan, ale mamy lineage pochodzących z gór Świętokrzyskiej my pochodzenia Wislan.



    I zakasać rękawy, aby sprawdzić, czy po lewej stronie jest również orzeł z koroną majestatu. Pamiętam mojego dziadka twarzy, wyraz twarzy, ale przez całe dzieciństwo, spojrzał na mnie z każdym obrazie wiszącym na ścianie. I był oburzony na myśl, Pornografia.



    Kiedy byłem w dół na dworzec autobusowy Małoszycach, spojrzałem w poszukiwaniu, czy ktoś może mi powiedzieć jak zniszczonym domu Gombrowicza. Czy na pewno ze względu na ciepło, tak opuszczonych wsi, gdzie lepiej. Powtarzam, że mały sklep spożywczy znajduje się na drodze. Na parkingu, tylko tablicy rejestracyjnej pojazdu Lada Samara Ukrainy. Ten samochód jest na pewno uszkodzony, ponieważ kiedy masz nad sobą, moja prawa stopa złapał koniec wystaje z samochodu, ubrana w stylu kowbojskim, parę kół zębatych w tym samym czasie.



    "Country Girl Iwona, księżniczka Burgunda nalewania wina" - myślę, że dziewczyna siedzi na krześle, ściskając jasne, przed wejściem do restauracji. Zapytałem uśmiechając drodze do ruin domu Gombrowicza.



    - Ponimaju Nie *- Ja nie rozumiem - odpowiedziała z uśmiechem.



    Zaskoczony rosyjskiego akcentu - I niema włączone. Pod młotek w tej chwili wszedł do samochodu i natychmiast zrozumiałem, dlaczego jej obecność w Małoszycach. Ja patrzę na nią uważnie, lekko podstępne skóry, czarne oczy i lekko kręcone włosy. Bardzo lubię ją, choć wolę dziewczyny są białe, niebieskie oczy i blond włosy czesane prosto. niebieski talerz Spojrzawszy (niebieski to mój ulubiony kolor), aby otworzyć dwa nagie piersi, mnie przypominają naturalne roli Henia w ramach rozdziału dziewięciu Pornografia.



    Uśmiechnęła się, i nie mogę po prostu patrzeć na ten uśmiech na zawsze. A ja czułam, że to gorzki uśmiech jest pierwszym przedsięwzięciu, jeżeli punkt końcowy, następnie rannych z powrotem. I jak gdyby w celu sprawdzenia, zaczęła skryte obrany banan.



    -? Sjeks Ty chociesz *- nie chce seksu? - Zapytała?



    Byłem zakłopotany, aby wpatrywać się w jej piersi. I skinął wyraził współczucie.



    - Nie, Nie zdjesz *? - Ale nie tutaj?



    I nagle wpadł na pomysł, monitorowanie wydajności w musicalu sprawa w końcu mój ulubiony - gra Pornografia, w domu został zniszczony przez Gombrowicza. Miejsca te zwykle nie wypaść.



    -? Sa pajdziosz Ty mnoj * Poszedłem za nim, po prawej - powiedziałem.



    Spojrzałem w kierunku baru, skinęła zatwierdzenia:



    - Ja minut czieres nieskolko * wjernus - I umieścić go z powrotem w chwili, mile.



    I weszli do sklepu, kupić kilka bułeczki i wodę mineralną. I liczy pieniądze, żeby pójść do domu, odpocząć, kupiłem butelkę śliwowicy.



    Jak zostać zniszczony dom Gombrowicz? - Zapytałem po pieniądze uiścił ich towarów.



    - Szedł prosto - Stara kobieta spojrzała na mnie sprzedaży badanie - na końcu wsi. Z tyłu, tam - staruszka wskazując drogę, a ja wciskam zakupy do torby.



    Mam obecnie celnej, dziewczęta są nadal palenia. Pamiętam, że nie ma grosza zapłacić za nią. Ale podoba mi się jej także.



    - Nielzja Tjebie * kurit - Muszę dymu? - I weź mnie za rękę, prowadzi mnie w kierunku jej starych show. Na pewno wygląda jak para zakochanych, chociaż dla mnie, nie wiem. - Tjebia Kak zawud *? - Ty na imię? - * OD Ty Kuda? - Przyjechałem z?



    - Larysa - Rzuciła sztuk niedopałki papierosów - Ja s Lwów * - Przyjechałem z miasta Lwowa.



    - Skin Nu * - Dobrze. We Lwowie mam wielu przyjaciół. Pamiętam, że największy poeta kobiet dziewczyny Ukraina imiennika. Jedyne co wiem nie Larysa poezji. Dlaczego stała się dziewczyna pieniądze? Zaiste, jak była piękna, a biednymi. Zamiast zarabiać Hrywna brązu, lubi więcej niż złotego. Ludzie lubią ją, wraca do domu i zapytał, gdzie są pieniądze, będą one odpowiedź pracę sekretariatu, gdzie polski prezydent.



    - Menia zawud Karol * - Mam na imię Karol, jestem załadunku do smarowania, powiedział jej chłopaka nazwę Henia.



    Nasze dwie przednie słupki zostały zbudowane, jako dwa cięcia gwoździ wbijanych w ściany niebo robiło się ciemno, to wszystko, co pozostało z ruin domu. Jeśli tylko ktoś trochę czasu, aby zamknąć się w tabeli z wiadomości tekstowych mówiąc: "Oto, 4 sierpnia, 1904, Witold Gombrowicz urodził."



    - South NADA raslozit palakat * - Musimy stworzyć namiot - Wyciągnąłem namiot z worka. - My zdjes Jégo postawim * - Będę budować tutaj. Właśnie się pomiędzy dwoma filarami. Camp jest gotowy, tylko ciemne. Podczas kolacji (w tym chleb i woda mineralna) dla mnie, aby wyjaśnić jasno zasady pokazać miłość Larysa ekranie w dziewiątym rozdziale.



    - My djelat budjem wsjo malczaniu w, Wolno, kak awtomat * - Zrobimy wszystko, w milczeniu, jak maszyna powoli - ona ponownie w Pornografia, zalane łykami śliwowicy, że kupiłem, w celu myśli o niej. Da, ja wsjo * poniala - Tak, wszystko rozumiem. Podała mi butelkę, wypił z ponad połowę. Ale nie mogła zrozumieć wszystkiego, bo w pokazie, że nie przykleja się do ramion, pośladków, ale klucz tylko krzyk



    - Nu, bystreje, Karol, nu * - Pospiesz się, pospiesz się, Karol, dzieje się dość szybko!



    - Czy to szybko! Więcej na ten szybko! Więcej na ten szybko!



    UE oprysków moje śmieci prosto do filarów pokoju Gombrowicza.



    Blisko rano, usłyszałem podejrzane hałasu w namiocie. I znowu, marzę o nim Fryderyk, dyrektor wystawił romans na ekranie Pornografia. On wygląda jak mój dziadek w środku ścianie wisiał zdjęcia moich rodziców w strój partyzanta, noszenie broni na ramieniu. Był zły, gdy na ekranie nie pokazują się z zasadami gry. I z tego powodu zasady braku zawiadomienia o miejscu urodzenia autora Pornografia nie jest już konieczne. Saw możliwość łączenia młoda kobieta spała, on powiedział, "należy powtórzyć jeszcze raz."



    Promienie światła przez kurtyna opada na namiot namiot przed wiatrem. Namiot z osobą trzecią. Nie do końca wiadomo, w pierwszej minucie, myślałem, że na pewno to on Fredryk, z twarzą jak sam mówi, jest analiza sceny aby zobaczyć, ponieważ wystawił. Jednak nie spojrzał na mnie i grzebać w moim plecaku, zauważyłem kilka sekund na postrzępione krawędzie miedzi. Nie mam wątpliwości, że jest miłośnikiem Larysa, jeśli on jest twoim mężem, nie będę żyć do tego wyniku. Obserwuj uważnie, bardzo uważnie jego splądrowany moim plecaku, mój Boże, on szuka pieniędzy. Nie, nie mógł znaleźć. Mam dokładnie umieścić pieniądze aby kupić bilety na powrót do domu noszenia kieszeni spodni.



    Widzieliśmy małą butelkę alkoholu Sliwowca źle, nagle wyszedł z inicjatywy dylemat. Wstałem, ręce na łokieć macierzystych, brzuch w dół w prawo, potem, ponieważ był on mnie obserwuje. Udałem się do snu. Obserwowane przez wizji z brodą, myślę, miał trzydzieści Trac, poziome tnie na powiekach jest, złote zęby Choe, bardzo modne dla chłopców z Ukrainy w tym czasie. Wrócił do pracy z absolutorium, które jest rozglądaliśmy się wartość mojego plecaka, że szukając czegoś, co kosztować ty, tylko za książki Gombrowicza, w tym Pornografia. Zauważył, okładka książki jest gruba, z nagłówkiem zostały przekreślone. Kiedy odwrócił się do mnie znowu, podkreślał, że nie lubił mojej krytyki. Skrzywił się z bólu. Zauważył, że nie spać! I wróci, chwycił butelkę, ale on był szybszy, i został rzucony mu straszne pięścią w głowę. Chociaż marzy, wybrałem usłyszeć krzyki barbarzyńskie Larysa.



    promieniowania słonecznego w oczy, gdy się obudziłam. Larysa jej miłość nie odwrócił. W namiocie, a ile jest rozproszone resztki szkła i książek. Moje oczy spadły pokrywy Pornografia. Zraniłeś mój ból głowy (rozbita butelka śliwowicy, pozostałe nieco wina na czole), myślę, że jest podobna do miłości ekranu Gombrowicz, po namiętnej miłości jest okrutny moment. Splot włosy związane z tyłu z alkoholem. Scalp na strzępy, więc dlaczego na butelki szklane płytki mają krew? Pamiętam straszliwy ból w lewym ramieniu, gdzie mam tatuaże. Kiedyś pozostałą część wody mineralnej na kolację w nocy do czyszczenia ran, gdzie jego ramię. Pierwszy orzeł z koroną odszedł, pozostawiając tylko trzy ząbkowane ostrze. Pull up, zauważyłem, że pieniądze były czyste haków. Postanowiłem iść na Opatowa. duszy Gombrowicza nie będzie mnie ścigać.



    (Ciąg dalszy)



    Źródło: Niech żyje wolność, powieść Zbigniew Masternak (Polska). Yee Hong usługi. Literatura Wydawnictwo ukaże się wkrótce.

  • Używanie google translatora do tłumaczenia literatury, jak widzimy, nie sprawdza się.

  • Uwaga Pani Wandy jest dowcipna.

  • Bartku i niegdy nie byla, przeciez to wiadomo ;)

  • Dziwne, lepiej zrozumiałem po wietnamsku niż po polsku,google kali skaleczyc polska slowa ech te śliczne Małoszyckie kółeczka nad Opatowem:):)Hi hi...

    • Emu Emo
    • 22 października 2010, 19:18:58

    co to ma być? i tyle komentarzy? dziwni jesteście.

  • dziewczyno, sama komentarz wstawiłaś

    zajmij się tym, co trzeba
    a przestań stale się czepiać innych

    MS.B.

Musisz być zalogowany, żeby dodawać komentarze. Zaloguj się
Nie masz jeszcze konta? Zarejestruj się